Đã xuất bản 2026-03-17
Dirk Nowitzki không chỉ giành được danh hiệu MVP và chức vô địch NBA; anh ấy đã phá vỡ triết lý tuyển trạch nội bộ của giải đấu. Trước Dirk, các cầu thủ châu Âu thường bị gán mác là yếu đuối, thiếu thể thao, hoặc chỉ là "những người có kỹ năng" không thể thành công ở NBA khắc nghiệt. Sau đó, một cầu thủ người Đức cao 7 feet có thể ném bóng như một hậu vệ và chơi ở vị trí trung phong như một trung phong đã xuất hiện, và đột nhiên, các tổng giám đốc bắt đầu nhìn sang bên kia Đại Tây Dương với con mắt mới.
Sự thay đổi đó không diễn ra trong một sớm một chiều. Nó bắt đầu với những nhà tuyển trạch và giám đốc điều hành tiên phong sẵn sàng đặt cược vào tài năng thô thay vì những hạn chế được nhận thấy. Những người như Donnie Nelson, người đã ủng hộ Nowitzki, hiểu rằng chỉ số IQ bóng rổ và các kỹ năng cơ bản được trau dồi trong các học viện châu Âu có thể chuyển giao được, ngay cả khi thể chất không phải lúc nào cũng giống hệt các cầu thủ triển vọng người Mỹ. Họ nhìn thấy tiềm năng nơi những người khác chỉ thấy sự khác biệt.
Sự tiến bộ mà chúng ta đang thấy từ các cầu thủ châu Âu không phải là ngẫu nhiên; đó là một hệ thống. Các học viện bóng rổ châu Âu ưu tiên các kỹ năng cơ bản từ khi còn nhỏ. Trẻ em không chỉ úp rổ và ném ba điểm; chúng học cách chuyền bóng bằng cả hai tay, di chuyển không bóng và hiểu các vòng quay phòng thủ rất lâu trước khi chúng đến tuổi dậy thì. Điều này tạo ra một cầu thủ toàn diện hơn, ngay cả khi họ thiếu thể chất bùng nổ của một số đối thủ người Mỹ.
Hãy xem Nikola Jokic, một lượt chọn ở vòng hai năm 2014. Anh ấy sẽ không giành được bất kỳ cuộc thi úp rổ nào, nhưng cảm giác bóng, tầm nhìn chuyền bóng và khả năng ghi điểm từ bất cứ đâu trong khu vực hình thang của anh ấy là không thể so sánh được. Anh ấy là sản phẩm của một môi trường nơi trí thông minh bóng rổ được đánh giá cao như những món quà thể chất. Giải đấu Serbia, nơi Jokic mài giũa kỹ năng của mình, không chỉ phát triển các vận động viên; nó phát triển các cầu thủ bóng rổ.
Những con số không nói dối. Trong mùa giải 2023-24, 125 cầu thủ quốc tế từ 40 quốc gia đã có mặt trong danh sách đội hình đêm khai mạc, đánh dấu mùa giải thứ mười liên tiếp có ít nhất 100 cầu thủ quốc tế. Đó là một bước nhảy vọt lớn so với chỉ 21 cầu thủ quốc tế trong mùa giải 1990-91. Giải đấu đã thực sự vươn ra toàn cầu.
Hơn nữa, tác động không chỉ nằm ở sự tham gia; nó còn nằm ở sản lượng. Các cầu thủ châu Âu đã giành giải MVP trong năm mùa giải liên tiếp từ 2018-19 đến 2022-23 (Giannis Antetokounmpo hai lần, Nikola Jokic hai lần và Joel Embiid một lần). Đó là bằng chứng về sự sẵn sàng và khả năng thống trị ở cấp độ cao nhất của họ. Đây không còn chỉ là những cầu thủ đóng vai trò nữa; họ là những gương mặt không thể tranh cãi của giải đấu.
Sự trỗi dậy của những cầu thủ như Luka Doncic, người đã đến NBA ở tuổi 19 và đã là MVP EuroLeague, làm nổi bật một yếu tố quan trọng khác: kinh nghiệm chuyên nghiệp ở độ tuổi trẻ. Nhiều cầu thủ triển vọng hàng đầu châu Âu đang chơi với những người đàn ông trưởng thành trong các giải đấu chuyên nghiệp cạnh tranh nhiều năm trước khi các đối thủ người Mỹ của họ thậm chí được phép tuyên bố tham gia dự thảo. Đường cong phát triển nhanh chóng này có nghĩa là họ thường đến NBA hoàn thiện và trưởng thành hơn.
Quan điểm nóng bỏng của tôi? Trong thập kỷ tới, chúng ta sẽ thấy một loạt trận chung kết NBA mà cả hai hậu vệ dẫn bóng xuất phát đều là người châu Âu. Thời kỳ gán mác tài năng quốc tế đã qua lâu rồi; họ không chỉ tiến bộ, họ đang chiếm lĩnh.
Thống kê trận đấu liên quan